Nhãn

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

Nhân chuyện bô-xít nghĩ về trí thức


Nhân chuyện bô-xít nghĩ về trí thức


Hà Sĩ Phu

Thân gửi GS Nguyễn Huệ Chi, người phụ trách trang mạng Bauxite Việt Nam
Thưa anh Nguyễn Huệ Chi, VÌ ÍCH LỢI CHUNG, tôi phải xin phép anh gửi bức thư công khai này, liên quan đến những điều chúng ta vừa trao đổi riêng xoay quanh Cuộc hội thảo Bô-xít Tây nguyên ngày 9/5/2013 mà cố tình không mời một đại biểu nào của trang Bauxite Việt Nam.
Ai cũng biết chương trình khai thác bô-xít ở Việt Nam là một chủ đề lớn, phức tạp, hệ trọng, việc thảo luận và phản biện đã kéo dài nhiều năm nhưng đến nay càng cần thiết hơn lúc nào hết. Chính vì nhu cầu ấy mà đã nảy sinh một trang mạng mang tên “Bauxite Việt Nam”. Những kiến nghị dừng dự án bô-xít Tây Nguyên liên tiếp trong năm 2009 làm rúng động chính trường và làm dấy lên một phong trào phản biện rộng rãi trong xã hội dân sự là do những người chủ xướng trang này đưa ra. Nhiều ý kiến đóng góp tích cực của các nhà khoa học đã đăng trên trang mạng này; nhiều đợt lấy ý kiến với hàng nghìn người tham gia đều do trang mạng này chủ xướng. Tính cách công khai và nghiêm túc của trang phản biện này được xác nhận bởi con số người đọc hàng ngày, trước hết là giới cán bộ và trí thức trong nước.

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Tổ Quốc, nhìn từ hai bài thơ của Nguyễn Khoa Điềm và Trần Mạnh Hảo




Tổ Quốc, nhìn từ hai bài thơ của Nguyễn Khoa Điềm và Trần Mạnh Hảo

            Đỗ Trường

Trải qua mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước, máu và nước mắt của Tổ Quốc(Nhân dân) chưa bao giờ ngừng rơi. Năm 1989, khi nhìn bức tường Berlin sụp đổ, nghĩ về Tổ Quốc, nước mắt những người con xa xứ chúng tôi lại thấm đẫm nơi mình đang đứng. Chiến tranh và nỗi đau Nam- Bắc còn đó. Đất nước liền một dải, nhưng con sông Gianh vẫn còn chia cắt lòng người. Và nơi phía Nam đất mẹ, giặc Tầu- Polpot tàn phá, nơi phía Bắc, giặc Trung Quốc vẫn còn tràn sang. Và bài Trường Ca Tổ Quốc quặn thắt trong tôi chợt bật ra“…Chúng con lớn lên cùng bom đạn/ Đôi vai gầy của mẹ quẩy hai đầu chiến tranh...“.
Ải Nam Quan đã mất, giặc Tầu chiếm Hoàng Sa và đang nuốt Trường Sa. Nếu ví đất nước là một con tầu, đường đi ra biển đã bị cắt. Những Boxite, PMU18, Vinashin… thu hồi, cưỡng chế đất đai và dân oan tràn về Hà Nội, Sài Gòn như khối ung nhọt đang chọc thủng thân tầu. Bão và giông tố che kín cả bầu trời. Tìm một tin lành trên báo mà khó hơn tìm nước trên sa mạc. Buồn đến nỗi một ông nguyên ủy viên bộ chính trị, nghiêng ngả một thời quyền lực, cũng phải bật dậy, hút thuốc vặt mà run mà hãi: Ai nắm vận mệnh của chúng ta/ Trong không gian đầy sợ hãi? Vâng! Đất nước có những năm tháng thật buồn, thật đáng sợ, để Trần Mạnh Hảo từng là người lính chiến, bảo vệ chế độ, giờ này phải ngồi bệt dưới đất, réo lên: Đất nước bị cầm tù trong ngực trái/ Chưa kịp nghĩ một điều gì/ Sao đã toát mồ hôi? Có nơi nào buồn hơn đất nước tôi?

Giới thiệu Tạp chí Nhà văn số 05 - 2013


Giới thiệu Tạp chí Nhà văn số 05 - 2013



Phần Văn số này dày dặn và hết sức đa dạng. Mở đầu là truyện ngắn đầu tay viết từ tháng 7-1948 của nhà văn VŨ TÚ NAM, Gói cơm nếp, nói về những năm đầu chống Pháp ở quê ông, huyện Vụ Bản, Nam Định. Truyện này được in trong tập san Mười chín, tập san văn nghệ của bộ đội liên khu bốn, do nhà văn Nguyễn Đình Lạp phụ trách.
Phần Văn số này dày dặn và hết sức đa dạng. Mở đầu là truyện ngắn đầu tay viết từ tháng 7-1948 của nhà văn VŨ TÚ NAM, Gói cơm nếp, nói về những năm đầu chống Pháp ở quê ông, huyện Vụ Bản, Nam Định. Truyện này được in trong tập san Mười chín, tập san văn nghệ của bộ đội liên khu bốn, do nhà văn Nguyễn Đình Lạp phụ trách.
Tiếp sau đó là truyện ngắn về đề tài tôn giáo mượn đạo nói chuyện đời của nhà văn LÊ HOÀI NAM.
Nhà văn HỮU PHƯƠNG góp mặt trong số này với truyện ngắn Hoa đào năm ngoái, một sáng tác về đề tài hiện đại với giọng văn rất nhân bản.
Độc giả sẽ được thưởng thức tản văn của tac giả MỘC LAN, Trò chơi cánh đồng, để cùng quay về với cánh đồng riêng trong ký ức của mình.
Tiếp đến là bút ký về đề tài biển đảo của nhà văn NGUYỄN KHẮC PHÊ Phú Quốc vọng Hoàng Sa...

Người ăn mày tự do


       Người ăn mày tự do

            Trần Mạnh Hảo
  
            "Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc". (Tuyên ngôn độc lập" của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ ngày 4 tháng 7 năm 1776"

                  Người ăn mày tự do
            Rất có thể là Đất Nước
            Có phải mẹ Âu Cơ lưng còng hình chữ S
            Chống gậy Trường Sơn
            Đeo bị rách Biển Đông
            Đi hành khất nhân quyền ?

            Mẹ đòi quyền được nói lên sự thật
            Quyền được yêu nước mình
            Quyền không phải yêu nước khác
            Quyền được biểu tình
            Quyền được đả đảo bọn cướp nước
            Và bán nước

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Đất nước đến hoa còn xấu hổ


       Đất nước đến hoa còn xấu hổ

          Trần Mạnh Hảo


          Một nhà nước như không còn ai biết ngượng
          Lại mọc đầy hoa xấu hổ nơi nơi
          Cây thẹn thùng nép cỏ
          Lá nhắm hờ mắt gió trêu ngươi

          Nói dối mọi nơi
          Nói dối mọi điều
          Nói dối quá làm hoa đỏ mặt


Điện Biên thoáng gặp qua lời bình của Trần Huyền Nhung

Trần Huyền Nhung
TNc: Hôm nay nhân kỉ niệm 59 năm chiến thắng Điên Biên Phủ, chúng tôi đưa lại bài thơ Điện Biên thoáng gặp qua lời bình của Trần Huyền Nhung.

ĐIỆN BIÊN THOÁNG GẶP
Trần Nhương
Cái ngày anh đến Điện Biên
Hoa ban nở trắng và em nõn nà
Mường Khoang dưới bóng rừng già
Mà em trẻ quá như là nắng tơ
Anh đi lối thực đường mơ
Khăn piêu sáng mãi đôi bờ Mường Lay
Chỉ hồng đã buộc cổ tay
Rượu cần vừa nhắp đã say cả trời
Nếp nương em tôi đơm xôi
Trời ơi đến cả câu mời cũng thơm...

CHỈ HỒNG ĐÃ CỘT TÂM HỒN TRẦN NHƯƠNG ......

Nhắc đến cái tên Điện Biên, bạn bè quốc tế sau hơn 50 năm vẫn còn thắc mắc tại sao một vùng đất hẻo lánh “vời vợi nghìn trùng” của một đất nước nhỏ bé như Việt Nam lại có thể làm nên một chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Chỉ có đặt chân đến vùng đất nơi biên giới miền núi Tây Bắc này, mới cảm nhận cái hay, cái đẹp, cái tinh hoa của các dân tộc, cảm nhận sự anh dũng kiên cường “gan không núng, chí không mòn” của thế hệ cha anh thông qua các công trình văn hóa, sống lại không khí sôi sục của 56 ngày đêm “Khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt” chiến đấu gian khổ qua những di tích lịch sử Điện Biên Phủ, thưởng thức các điệu múa và làn điệu dân ca, sản phẩm văn hóa truyền thống các dân tộc ở Điện Biên, ta sẽ hiểu được tại sao lại có:
 “Chín năm làm một Điện Biên.
Nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng” (Tố Hữu)

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Ở ẩn


         Ở ẩn

            Phạm Xuân Trường

                                 (Tặng nhà văn Đặng Văn Sinh)

                 Thế gian hội chứng mặt đường
            Sao ông ngoảnh mặt xây tường cho cao
            Rằng thưa: Bớt sự ồn ào
            Bớt đi những thứ vênh vao mỏng dầy
            Núi đồi ngủ dưới bóng mây
            Một vườn vải biếc rụng đầy tiếng chim
            Một đời thừa thãi đức tin
            Về đây sống chậm lặng im mà ngờ
            Trang văn quằn quại trong mơ
            “Rừng Ken Chải” “Chị Hà” giờ ở đâu? (*)