Nhãn

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

Phấn đấu ký số 43


CŨNG TAI, CŨNG MẮT, CŨNG ĐẦU, NHƯNG KHÁC CHỖ ĐỨNG NÊN KHÁC NHAU CÁI ….MỒM! 
Nhạc sĩ Tô Hải

Đáng lẽ tuần này, thay vì việc “xía vô chuyện nước người“, tớ sẽ trở về với “chuyện nước nhà” bằng một loạt bài cứ ấm ách mãi trong đầu mấy tuần nay mà chưa đủ sức ngồi lên ki-bót gõ mấy dòng về:
-Những “chuyên ra” tạo những con số % mà các nhà kinh tế có tên tuổi trong và ngoài nước đã dùng lý lẽ cực kỳ chuyên môn bác bỏ vì nó là: “nguỵ tạo”, là “không biết lấy ở đâu ra”, là “đầy mâu thuẫn”, là tự sướng, tự nói dối mình chứ… phá sản đã lồ lộ trên con đường “Ta đi tới”! Kinh tế học ba xu như tớ, tớ sẽ lấy lý luận thực tế rút ra từ ….. báo cáo của bà xã mỗi ngày ra chợ một lần để kiếm sống, bằng những cái hoá đơn tiền điện, tiền nước, tiền gaz, tiền học, tiền thuốc, tiền rác, tiền gửi xe, tiền điện hành lang, máy bơm nước chung cư ….trăm thứ hầm bà lằng tiền gì cũng tăng theo ở ngay gia đình tớ ,.. đến mức ngày 7/3 , vừa lãnh xong lương hưu từ thời bao cấp hơn ba triệu bạc cụ Hồ, bà xã đã than: Mới có mồng 10 mà chẳng còn đồng nào trả tiền học cho con! Riêng tớ, từ tháng 3 này tớ đã tình nguyện không ăn sáng bằng cách….ngủ liền đến 11 giờ trưa cho đỡ khổ vợ, khổ con ….Tớ định tung luôn cả cái câu của ông bạn vàng văng tục như hát hay từ những năm còn chung nhau một tấm chăn trấn thủ: “Tổ cha ba cái thằng soạn báo cáo cho “mấy anh đọc”: ”Thu nhập dân cư tăng….35%! Tăng, tăng, tăng cái “củ xê” gì mà một thằng đi cách cái mạng từ những năm 45 mà hôm nay “bát phở” chỉ còn là hoài niệm!”

Sóng thần ập vào thành phố cảng Kesennuma, Nhật Bản.

Clip mới: Kinh hoàng xem sóng thần ập bờ
                                    Thứ Hai, ngày 28/03/2011, 17:05

             Sóng thần cuốn trôi cả một tòa nhà vững chãi           

Một đoạn video mới được đăng tải trên trang Youtube ghi lại sự tàn phá kinh hoàng của con sóng thần cao ngập nóc một tòa nhà ập vào bờ và cuốn phăng mọi thứ.
Con sóng như một máy nghiền khổng lồ ngốn và nghiền nát tất cả những gì trên đường nó đi qua. Từ đồ đạc, xe cộ tới những căn nhà vững chãi cũng không thể đứng vững trước sức mạnh khủng khiếp của con sóng.
Chỉ trong phút chốc, tất cả mọi thứ đã bị con sóng cao hơn 10m mang theo lượng nước khổng lồ đẩy sâu vào đất liền. Những thứ còn sót lại duy nhất chỉ là những căn nhà cao tầng vững chãi bằng bê tông cốt thép. Chúng bất đắc dĩ trở thành những con thuyền giữa biển nước mênh mông.
Đoạn video dưới đây được ghi lại hình ảnh con sóng thần ập vào thành phố cảng Kesennuma, Nhật Bản.

             Sóng thần ập vào thành phố cảng Kesennuma, Nhật Bản (1)
                 Sóng thần ập vào thành phố cảng  Kesennuma, Nhật Bản (2)
Nguồn: http://hn.24h.com

Khi thợ săn mất súng

Khi thợ săn mất súng

Đặng Văn Sinh

(Nhân đọc truyện ngắn "Muối của rừng" của Nguyễn Huy Thiệp)

Trong nền văn học Việt Nam đương đại, "Muối của rừng" là truyện ngắn khá nổi tiếng. Tuy dung lượng chỉ khoảng ba nghìn năm trăm chữ, nhưng từ hai mươi năm qua, vẫn luôn là một câu hỏi để ngỏ, chẳng những với bạn đọc mà ngay cả các nhà phê bình có uy tín cũng chưa đưa ra được những kiến giải có sức thuyết phục trong việc thẩm định giá trị tác phẩm. (Cũng xin thưa, điều tôi muốn nói ở đây là những nhà phê bình công tâm, có bản lĩnh, luôn lấy giá trị đích thực tác phẩm làm đối tượng nghiên cứu chứ tuyệt nhiên không dám mạo phạm đến các bậc mũ cao áo rộng, học vị học hàm đầy mình, được trang bị tư tưởng học thuật đến tận răng, hưởng "lộc chúa" dày, khi "giá lâm" trường văn trận bút là ra đòn hội chợ, đánh một phát chết tươi những tác phẩm dám mang "giá trị biểu tượng hai mặt"). Với tư cách là người viết văn, tôi cho rằng, "Muối của rừng " là một trong những truyện ngắn thuộc loại hay nhất của lịch sử văn học Việt Nam bởi tính nhân văn sâu sắc, hàm chứa một tư tưởng nghệ thuật lớn thông qua kỹ năng viết bậc thầy.

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

Đất nước đi về đâu?

Nói không thật, làm không thật, đất nước đi về đâu?

LS Hà Huy Sơn
Là Luật sư tham gia bào chữa cho Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ trong vụ án “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” tôi đã không khỏi phải suy nghĩ về bản Hiến pháp của Nhà nước Việt Nam hiện nay không chỉ dưới góc nhìn của pháp luật mà cả góc nhìn của văn hóa.
Nói không thật,
Không ai có thể chối bỏ được rằng: con người, xã hội là sản phẩm của văn hóa. Vậy xã hội chúng ta đang sống là sản phẩm của văn hóa nào? Phải chăng là cái văn hóa “lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa long nhau”. Luật pháp là một sản phẩm của văn hóa cao. Vì lịch sử loài người chỉ khi phát triển đến một trình độ nhất định mới làm ra được luật pháp và chỉ có một xã hội có luật pháp tiến bộ mới được coi là xã hội có văn hóa tiến bộ. Do vậy, muốn hiện đại hóa đất nước thì cần phải hiện đại hóa văn hóa và tất nhiên phải hiện đại hóa luật pháp. Không thể xây dựng con người, xây dựng đất nước bằng cách cứ “uốn lưỡi” muốn nói gì thì nói cốt để vừa lòng “người trên”, để lừa “kẻ dưới” như lâu nay. Thực tế buộc chúng ta trước hết phải nói thật cái suy nghĩ của mình, nếu điều nói ra mà không đúng với quy luật khách quan thì chúng ta phải sửa lại cái suy nghĩ đó hay nói cách khác là phải thay đổi tư duy của mình. Và ngôn ngữ là công cụ để giao tiếp, học hỏi, đối thoại của con người với con người chứ tuyệt nhiên không phải là công cụ để nói dối, để lừa mị.
Hiến pháp của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện nay đã nói thật chưa? Nếu căn cứ vào nội dung một số điều cơ bản của nó mà tôi một lần nữa dẫn ra sau đây (vì điều này nhiều người, nhiều lần đã dẫn ra) thì bản Hiến pháp này đã nói không thật.

Nhân dân tặng hoa trước nhà hai thi hào...


Chùm thơ mừng hai thi hào Xuân Diệu và Huy Cận được nhân dân tặng hoa

Trần Mạnh Hảo


           Nhân dân tặng hoa trước tượng hai thi hào Xuân Diệu - Huy Cận                         



VÂY GIỮA RỪNG HOA
“Mặt trời sinh đóa hoa hồng
Mẹ hiền sinh những anh hùng thi nhân”
(M.Goocky)

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

Huy Cận - Lửa vẫn còn thiêng


Huy Cận – Lửa vẫn còn thiêng

Trần Mạnh Hảo
Cù Huy Cận lửa thiêng đâu
Huy hoàng xưa mộng lá sầu tử tôn
Hà hơi thế sự vô hồn
Vũ đài ngất ngất biển cồn tang thương
T.M.H.
         
         
Từ độ Nguyễn Du lục bát hóa đời Kiều để ngự trên ngôi báu thi ca, chừng như long mạch thơ nước Việt đã mấy lần rót về Hà Tĩnh, khơi nguồn cho những dòng thơ lớn khác xuất hiện : Nguyễn Công Trứ, Xuân Diệu và Huy Cận. Sau tám năm từ độ ra đời, Thơ Mới (1932-1945) đang cuồn cuộn chảy như một dòng sông lắm ghềnh nhiều thác, lúc ẩn, lúc hiện, chợt bùng lên rồi lắng lại sững sờ,  như  ngẩn ngơ, như luyến tiếc cội nguồn? Kể cũng lạ, khi dòng Thơ Mới cuộn chảy, gầm reo tới cao trào với Xuân Diệu thì cũng là lúc nó chợt phình ra giống một cái hồ cho mưa nguồn chớp bể trong hồn sông nước được nghỉ ngơi, trầm lắng, ưu tư mà hoài cổ. Khúc sông giống hồ nước của dòng Thơ Mới ấy chính là Huy Cận với tập "Lửa Thiêng " gồm 50 bài thơ ra mắt năm 1940. 
Nếu không có khúc sông hóa hồ nước Huy Cận giúp Thơ Mới có cơ hội lắng xuống, thảnh thơi và điềm tĩnh, chùng chình và mênh mông lại, biết đâu nó đã chẳng chảy tuột vào bề thẳm Tây phương ? Chừng như hình thức complet, cravate của Phương Tây Huy Cận khoác lên người không mang nổi hồn vía Đông phương u uẩn, thẳm vời trong ông? Sau khi nhà thơ từng thổn thức nỗi Verlaine, cái hồn ấy phiêu du ông về vạn cổ, kéo ông lạc vào Lý Bạch, Bạch Cư Dị, Nguyễn Trãi, Nguyễn Du... ngay giữa lòng thế kỷ XX ồn ào phố xá...Thành ra, trong dòng thơ mới sục sôi với tầng tầng lớp lớp thi nhân, Huy Cận tuy không khăn đống áo the như Đông Hồ, không nâu sồng dân dã như Nguyễn Bính, nhưng hồn ông đã  ràng buộc với thất ngôn và lục bát xưa.

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

Ai đánh mất niềm tin của nhân dân?

Ai đã đánh mất niềm tin của nhân dân?

Nguyễn Hoan

Điện thoại đổ chuông không ai trực máy, chỉ có những lời ghi âm “Giờ làm việc đại sứ quán từ 9 đến 12 giờ sáng, 2 đến 5 giờ chiều”. Không một đường dây nóng nào được thiết lập. Không ai quan tâm tới những người Việt Nam đang ở Nhật. Có lẽ chính vì thế mới có tuyên bố hùng hồn: “Không nên quá lo lắng về tình hình người Việt”. Có quan tâm đâu mà lo lắng! Trong khi những nước khác đều thiết lập đường dây nóng trợ giúp công dân họ thì mình lại bảo không sao. Có phải vì động đất, sóng thần sẽ không tác động được đến người Việt trên đất Nhật? Tinh thần “Nhiễu điều phủ lấy giá gương, Người trong một nước phải thương nhau cùng” ở đâu? Ôi, những “đầy tớ của nhân dân”!