Những chiếc đồng hồ của Putin
Huỳnh Văn Úc
Bài này cần một lời giới thiệu. Duyên do chỉ vì thế này thôi: ở một cái Câu lạc bộ kia, nơi gồm toàn những người đạo cao đức trọng (trong đám hội viên, có chừng sáu mươi phần trăm là những anh già “hạ cánh an toàn” và bốn mươi phần trăm còn lại là những anh già đến chết vẫn không hết ngơ ngác ngốc nghếch hết sức đáng yêu và đáng thương), vâng, trong cái câu lạc bộ ấy người ta đang loan truyền một thứ “tin nội bộ”… Tin tức đó đại khái nói rằng nước Nam mình cần một bàn tay sắt như đồng chí ấy… Cái “dư luận” tự tạo ấy (có Giời biết nguồn gốc của “dư luận” đó từ mồm bọn đinh tặc nào chui ra) có “cơ sở lập luận” rằng dân ta trình độ quá thấp, chưa quen dân chủ, chưa biết tam quyền phân lập, lại quen thói vô chính phủ, chân đất mắt toét, tối tối vẫn quen phủi chân đi ngủ, chưa quen vào toa lét rửa ráy… vân vân… đủ thứ tính xấu, cộng lại thành một đánh giá: DÂN TRÍ THẤP. Và vì dân trí thấp nên rất cần một thứ người hùng Putin TRẺ và KHỎE…
Cái thứ “dư luận” này cực kỳ nguy hiểm. Vì mấy nhẽ.
1/ Nó củng cố trong tâm lý mệt mỏi của người dân về hình ảnh một kiểu “người hùng” sẽ đứng ra cứu nhân độ thế, vừa giữ vững độc lập của tổ quốc theo con đường xã hội chủ nghĩa vẻ vang, vừa sửa chữa những thứ bất cập của cái định hướng nát như bươm ấy.
2/ Nó mở đường cho một cách làm ăn theo định hướng Putin như sau: xâu xé tài sản quốc gia vốn một thời là “tài sản xã hội chủ nghĩa”, dùng những khoản tiền khổng lồ kiếm chác được từ sự xâu xé đó để củng cố quyền lực chính trị của phe nhóm.
3/ Nó biện minh cho các thứ “chủ trương”, “đường lối”, “chính sách” kiên trì khước từ con đường dân chủ hóa đất nước, là con đường đơn giản nhất và ngắn nhất để chấn hưng đất nước về mọi mặt, và nhờ đó mà kiên quyết duy trì sự đối lập với nhân dân một cách toàn diện.
Bà con ta lo chuyện Biển Đông là đúng thôi! Cái thằng giặc ấy, nhà nó liền kề, lại có tay trong rành rành khắp ngả, phải lo cảnh giác với nó, thế là đúng rồi. Nhưng cái mối nguy rình núp phía xa xa, lắm khi làm bà con ta rất dễ mất cảnh giác.
Thế hệ những “anh giề” tám chín chục gần kề cổng đài Hóa thân Hoàn vũ, xưa kia từng được học Liên Xô ngày nay là ngày mai của Ta… và được Tố Hữu nhồi vào từng đầu óc cả tin những lời thật đẹp: Thuở Anh chưa ra đời / trái đất còn nức nở / nhân loại chưa thành người / đêm ngàn năm man rợ… Và cứ thế “lão ngồi mơ nước Nga”, mơ mãi mơ mãi… cho tới khi xuất hiện anh đầu trọc Khrouchchev đọc Báo cáo mật thì thấy rợn cả người song vẫn còn ngờ ngợ… rồi xuất hiện xe tăng sang tận các nước anh em bắt cả Ban chấp hành Trung ương Đảng của người ta về bỏ tù ở Nga… vẫn ngờ ngợ… cho tới tận hôm nay tan tành té vãi, nát be nát bét, vẫn cứ còn ngờ ngợ và chờ đợi một anh cao bồi đến cứu nguy! Ôi! Cái sự đầu óc cách mệnh sao mà bi thảm!
Vì thế mà nghĩ rằng nên có mấy lời giới thiệu này.
Phạm Toàn