Ký ức làng Cùa
Tiểu thuyết của Đặng Văn Sinh
PHẦN THỨ
HAI
Chương mười hai
*
Ông công an điều tra cấp tỉnh xem ra còn có văn hoá và khả năng nhẫn nại
hơn nhiều so với người đồng nghiệp dưới huyện. Ông này không thuyết lý dài dòng
mà đi ngay vào bản chất của sự việc:
- Thực ra, trong thời gian qua chúng tôi đã có đầy đủ hồ sơ về anh. Việc
anh Khải đi khỏi làng không báo cáo chính quyền hẳn là đã có một kế hoạch được
sắp đặt từ trước. Ở huyện công an, anh có ý định giấu trình độ học vấn nhằm mục
đích gì?
Nghiên im lặng. Ông công an tiếp
tục, giọng đều đều vô cảm:
- Các anh được đào tạo rất bài bản trong hệ
thống nhà trường thực dân, bị nhồi nhét toàn những tư tưởng phản động và hệ ý thức
nô dịch, trong thâm tâm rất bất mãn với chính quyền mới và luôn chờ dịp để
chống lại.
Nghiên thấy đã đến lúc phải chứng tỏ thái độ của mình:
- Lập luận của ông không đúng vì nó xuất phát từ nhận định chủ quan,
mang tính áp đặt.
- Anh dám…
- Ông cứ bình tĩnh.- Nghiên xua tay cắt lời. - Trước hết chúng tôi cùng
giai cấp với ông. Bố tôi là đảng viên đảng Lao động, hoạt động cách mạng nhiều
năm và đã bị đế quốc cầm tù. Cách mạng thành công, ông ấy được cử làm Chủ tịch
huyện, vậy mà hồi Cải cách bị đem ra xử bắn với tội danh rất mơ hồ là tay sai Quốc dân đảng. Từ cái chết oan
ức của cha tôi, các ông nhân danh bần cố nông, tước hết số tài ít ỏi, đuổi
chúng tôi ra khỏi làng, thử hỏi đấy là thứ đấu tranh giai cấp gì?