Nguyễn Duy Xuân
Từ câu chuyện này, bỗng liên tưởng đến những lời dạy của
các cụ xưa: “Quân pháp vô thân” và “Nhà giàu đứt tay bằng ăn mày thủng ruột”.
Hai ba hôm nay, dư luận và báo chí bị cuốn vào câu chuyện
ông giám đốc sở 30 tuổi mất chim.
Cái chuyện mất chim thực ra chả là gì cả đối với một người
bình thường nhưng đằng này nó lại gắn với ông giám đốc trẻ, thế cho nên dư luận
mới ồn ào.
Cách đây nửa năm, dư luận cũng đã từng “dậy sóng”, khi vào
ngày 23-9-2015, UBND tỉnh công bố quyết định bổ nhiệm ông làm Giám đốc Sở Kế
hoạch và Đầu tư. Lúc đó ông vừa tròn 30 tuổi, trở thành Giám đốc Sở trẻ nhất
nước. Nhưng xét ở cái sự trẻ thì cũng chưa đáng phải ồn ào cho lắm, vì so với
các bậc tiền bối, ông chưa phải là lãnh đạo trẻ nhất. Người ta bàn tán vì ông
là con bí thư tỉnh ủy, người vừa mới quyết tâm làm đơn xin nghỉ trước mấy tháng
vì tuổi cao để nhường ghế cho người ít hơn mình hai tuổi. Trước sự ồn ào của dư
luận và báo chí về chuyện con mình được sắp xếp ngồi vào ghế nóng, ông bố đã
phải lên tiếng khẳng định: Con tôi xứng đáng làm giám đốc sở! Thì không xứng
đáng làm sao mà người ta dám bổ nhiệm một người trẻ tài cao đến như vậy?










