Nhãn

Thứ Bảy, 30 tháng 12, 2017

DIỄM XƯA...




 Truyện ngắn

Đêm cuối thu. Nguyệt ngồi một mình trong phòng trực Bệnh viện Đa khoa dưới ánh sáng dìu dịu của ngọn đèn treo cao trên tường có chiếc chao màu xanh nước biển. Trời se lạnh. Ngọn heo may đầu mùa làm đung đưa những chùm hoa sữa tỏa mùi hăng hắc khiến những ai hay dị ứng với sự thay đổi thời tiết khó chịu.
Giờ này không phải phiên của Nguyệt. Chị trực thay Ngân. Cô này chỉ kém Nguyệt vài ba tuổi nhưng đường tình duyên lận đận, tìm mãi vẫn chưa chọn được ý trung nhân, nên rất cần được "giao lưu" tình cảm. Chị cũng mới biết, cô bạn cùng khoa này vừa kiếm được một anh chàng bên Viện Công nghệ Thông tin. Tay này chuyên môn giỏi, đã thiết kế được những phần mềm rất tiện ích cho ngành y dược nhưng vẫn chịu cảnh phòng không, chẳng hiểu do quá kén  hay là số trời bắt phải lận đận. Chiều nay, thứ 5, vừa hết giờ Ngân đã khoác túi nhẩy chân sáo như một cô bé còn học phổ thông, hôn đến chụt một cái vào má Nguyệt rồi giơ ba ngón tay lên làm hiệu tạm biệt bye! bye!

Thứ Sáu, 29 tháng 12, 2017

BA KẾ SÁCH CỦA PHƯỢNG SỒ TIÊN SINH CHO ĐẠI HỌC ĐỊA PHƯƠNG




Đặng Văn Sinh
Cổng trường Đại học này mang đậm tư duy của một anh thợ hàn

Ở Việt Nam hiện nay có một hiện tượng lạ mà không quốc gia nào trên thế giới sánh được. Đó là rất nhiều sinh viên tốt nghiệp đại học phải giấu bằng cấp tìm đến các công ty xin việc, mong kiếm một tháng đôi ba triệu để đỡ phải ăn bám bố mẹ.     Chỉ riêng năm 2017, trang báo điện tử Vietnamnet đưa tin*, có thêm 200.000 sinh viên ra trường không kiếm được việc làm. VTC1, trong bản tin tối ngày 26 tháng 12 thông báo là 244.000. Vậy con số tồn dư từ hàng chục năm trước là bao nhiêu? Có vẻ như đấy cũng là "bí mật quốc gia" mà người ta chỉ có thể phỏng đoán là không ít hơn 750.000 nhân mạng. Thế nhưng thị trường lao động vẫn thiếu trầm trọng nguồn nhân lực được đào tạo chất lượng cao. Hiện tượng thừa thầy thiếu thợ đang là vấn nạn của đất nước. Vậy nguyên nhân vì sao?  Câu trả lời rất đơn giản. Đó là chất lượng đào tạo. Mà một trong những nguyên nhân dẫn đến hệ luỵ này là bởi phong trào ĐẠI HỌC HOÁ toàn quốc.

Thứ Năm, 7 tháng 12, 2017

NGỌ MÙI HƯƠNG HỘI




Đặng Văn Sinh

 
Trang bìa "Hội Đình văn tuyển"

Chúng tôi vừa tìm được cuốn ghi chép về khoa thi Hương vào năm Thành Thái thứ 6 (1894) và khoa thi Hội vào năm Thành Thái thứ 7 (1895) của triều đình nhà Nguyễn. Cuốn sách có tựa đề "Ngọ Mùi hương hội" chia làm hai phần. Phần đầu là "Hà Nam trường Hương thí văn tuyển" do tượng nhân Liễu Chàng khắc ván in. Phần sau là "Hội, Đình văn tuyển" do nhà sách Đồng Văn sao chép.

Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

BAO GIỜ CHO ĐẾN ...NGÀY XƯA? (kỳ 2)



Đặng Văn Sinh

Từ nhiều đời nay, vùng chiêm trũng Ba Tổng là nơi quần cư của hàng chục làng nằm dọc con sông Kinh thơ mộng nhưng lắm lúc cũng đỏng đảnh chẳng khác gì cô gái đẹp đã qua thời xuân sắc. Mùa lũ đến, nhất là vào dịp trước rằm tháng Bảy, cư dân bên sông giật mình thon thót mỗi khi nghe sóng vỗ oàn oạp vào kè đá. Các xứ Yên Ninh, đồng Tè, Cao Đôi, Chi Điền, An Điền... nằm trên vùng phù sa cổ, đất đã bạc màu, năng suất lúa thấp nhưng bà con vẫn làm một năm hai vụ, đủ cho nhu cầu sinh hoạt tối thiểu của người nhà quê. Người nhà quê, cả đời chưa một lần đặt chân đến kẻ chợ nhưng lại hiểu rõ "tính nết" các thửa ruộng như từng đường chỉ trên lòng bàn tay.

BÁO "VĂN NGHỆ" VÀ NHÀ VĂN...




Đặng Văn Sinh



          Đã 10 năm nay tôi không dám đọc báo này cho dù mỗi tuần đều được phát không một tờ trừ thời gian bị cắt do Hội hết tiền. Báo, tạp chí do nhân viên bưu điện mang đến tận nhà, tôi thường xếp vào một chiếc hộp carton để chái bếp, đến khi chiếc hộp đầy không thể nhét được nữa, thì chuyển cho các bà đồng nát với giá rẻ mạt hoặc tặng lại bạn bè trong khi các ấn phẩm vẫn còn "nguyên đai nguyên kiện".
Các bạn nên nhớ rằng, giá báo "Văn nghệ" chỉ 9.800 VND một tờ 24 trang, nghĩa là chưa bằng một nửa bát phở bình dân, vậy mà ế đến mức hầu hết các đại lý đều lảng xa theo tinh thần "kính nhi viễn chi" của Khổng Tử đối với các loại quỷ thần.

Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

TỪ ĐIỂN TIỂNG VIỆT CỦA GS NGUYỄN LÂN – PHÊ BÌNH VÀ KHẢO CỨU (kỳ 2)




Hoàng Tuấn Công

Nhiều trường hợp, GS Nguyễn Lân giảng giải, chú thích sai hoặc quá mơ hồ, chung chung về các sự vật, hiện tượng, kinh nghiệm dân gian trong thành ngữ tục ngữ:
○ “theo voi hít bã mía (Voi ăn mía nhả bã) Chê kẻ hùa theo người khác để mong được hưởng ơn thừa”.
Giải thích nghĩa đen không đúng. Con voi to lớn, nên đôi hàm răng khổng lồ của nó cực khoẻ. Voi lại rất thích ăn mía. Bó mía đối với nó cũng giống như bó cỏ non mềm mà thôi. Bởi vậy, khi ăn mía, nó không “nhả bã” như người, mà dùng vòi cuộn cả cây vào mồm, rồi nhai nuốt cả. Vậy, tại sao dân gian lại nói “Theo voi hít bã mía”? Mía là thức ăn ưa thích nhất của voi. Bởi vậy, quản tượng thường dùng thứ thức ăn vừa mềm, vừa ngọt này để dụ dỗ, thuần dưỡng voi sau những ngày bỏ đói chúng, hoặc làm “phần thưởng” cho những con phải làm việc nặng nhọc. Trong câu tục ngữ “Theo voi hít bã mía”, dân gian đã liên tưởng cách ăn mía của người, để chế giễu sự ngộ nhận, nhầm lẫn về cách ăn mía của voi. Tuy nhiên, có một thực tế là khi ăn, voi tiêu hoá không hoàn toàn. Nghĩa là trong phân voi vẫn còn nguyên sợi xơ thô, thân bã thực vật. (Người Thái Lan có nghề làm giấy thủ công lấy nguyên liệu đã được “sơ chế” từ phân voi). Từ sự quan sát ấy, ý dân gian muốn ám chỉ kẻ “theo voi hít bã mía”, nhưng “bã mía” chẳng thấy đâu, có chăng chỉ là “bã mía” ở trong đống phân voi mà thôi! Và “hít” ở đây vừa có nghĩa dùng răng, lưỡi để chắt, ép lấy chút “cái ngọt thừa” của bã mía tươi, vừa ám chỉ “hà hít” đống bã mía đã được “sơ chế” bởi ông voi khổng lồ!

Bao giờ cho đến...ngày xưa?




Đặng Văn Sinh



Ngày xưa, thường là vào cữ tháng bảy, tiết ngâu, làng Yên giống hệt ông lão ngái ngủ trong bộ chúc bâu nhuộm vỏ già nhờn nhợt màu thời gian, trầm mặc như pho tượng La hán lặng lẽ nhìn thế sự. Sông Kinh Thầy đỏ lừ, trôi miên man dưới vòm trời âm u. Mấy bác lực điền nhàn rỗi ngồi nhấm nháp chén rượu Hóp. Các bà các chị thì than thở về thời tiết xấu, còn lũ chúng tôi, áo tơi, nón lá dắt trâu ra đồng.

Chỉ một loáng, đàn trâu đã bị lùa lên đống Ba Tầng, Mả Gạch hoặc bãi tha ma rồi đứa nào đứa ấy thi nhau vồ châu chấu. Những con chấu cái bụng lặc lè, xanh màu lá mạ, bị ướt, vỗ cánh một cách khó nhọc. Có con không đủ sức vượt chặng đường khá dài từ Đống Chùa đến Gò Quao, rơi xuống đám ruộng bỏ hóa, co cẳng bơi cuống cuồng. Chấu đực nhỏ và gầy như đầu đũa, bay ràn rạt hàng đàn. Lũ này có vẻ lười tuy chúng bay rất khỏe. Các chàng đa tình thường "ngự" trên lưng các nàng tạo thành một cặp chênh lệch như mẹ cõng con. Thấy động, chấu cái cất mình bay lên như tàu "Bà Già" mang theo cả anh bạn đại lãn không mấy chung thủy.

Cào cào đầu nhọn đủ loại xanh đỏ tím vàng bay vù vù. Mỗi khi cất cánh chúng chẳng phải lấy đà. Chạm người hoặc bước chân trâu tới gần, chỉ nghe đến "xoẹt" một tiếng đã thấy chú ta lơ lửng trên trời, để rồi vài giây sau lại thả cái thân hình mỹ miều trong bộ áo mớ ba mớ bảy xuống đám dứa dại bên đầm sen cách đấy không xa dù rằng trời vẫn mưa nặng hạt.