Nhãn

Thứ Ba, ngày 19 tháng 5 năm 2015

Gặp lại một người bạn nhỏ, cuốn biên niên sử về một thế hệ thanh niên Thủ đô mùa đông năm 1946



Gặp lại một người bạn nhỏ,
cuốn biên niên sử về một thế hệ thanh niên Thủ đô mùa đông năm 1946
        (Tham luận đọc tại Hội thảo khoa học 100 năm ngày sinh nhà văn – học giả Nguyễn Đổng Chi tại thành phố Hồ Chí Minh ngày 7 tháng 5 năm 2015)
     Đặng Văn Sinh

I. Mở đầu

Giáo sư Nguyễn Đổng Chi là nhà một văn hoá lớn của Việt Nam. Ông thành công trong  nhiều lĩnh vực nghiên cứu như văn học, sử học, khảo cổ học, dân tộc học với những tác phẩm nổi tiếng như Mọi Kontum (nghiên cứu dân tộc học, viết chung với Nguyễn Kinh Chi – 1937); Túp lều nát (phóng sự về tệ nạn cường hào ở nông thôn Nghệ Tĩnh, 1937); Việt Nam cổ văn học sử (nghiên cứu văn học sử, 1942); Hát giặm Nghệ Tĩnh (nghiên cứu dân ca, 1944); Lược khảo về thần thoại Việt Nam (1956); Sơ thảo lịch sử văn học Việt Nam (5 tập, 1957 – 1960, viết chung); Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam (5 tập, 1957 – 1982); Địa chí văn hoá dân gian Nghệ Tĩnh (1980 – 1984), Góp phần tìm hiểu phong trào nông dân trong lịch sử (3 tập, 1965 – 1978, chưa xuất bản). Tuy nhiên, Nguyễn Đổng Chi còn là một nhà văn mà không phải ai cũng biết đến nếu chưa đọc cuốn sách Gặp lại một người bạn nhỏ nổi tiếng của ông.
Cho đến nay, Gặp lại một người bạn nhỏ đã được in đến 4 lần bởi 3 nhà xuất bản. Lần thứ nhất, nhà xuất bản Hội Nhà văn, 1957. Lần  thứ hai, nhà xuất bản Hà Nội, 1986. Lần thứ ba, nhà xuất bản Văn học 1999. Và, lần thứ tư, kỷ niệm một nghìn năm Thăng Long – Hà Nội, do nhà xuất bản Hà Nội ấn hành với văn bản đầy đủ nhất còn lưu giữ trong thư viện gia đình tác giả.

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 4 năm 2015

Nguyên khí (tiếp theo)

                    NGUYÊN KHÍ

            Tiểu thuyết của Hoàng Minh Tường



               8. Nội quan Tạ Thanh

                          Ngoài chưng mọi chốn đều thông hết
           Bui một lòng người cực hiểm thay.
                                                       
      ( Mạn thuật 4 - Quốc âm thi tập - Nguyễn Trãi)


Vào cái buổi sáng tinh mơ Hoàng hậu Nguyễn Thị Anh xẻo lưỡi lão Câm ở chùa Huy Văn, có hai sự việc nữa, làm kinh động kinh thành Thăng Long.
Đó là cái chết bất ngờ của quan vệ úy Lê Nguyên Sơn và tai nạn khủng khiếp với  phù thủy Trần Văn Phương.
 Lê Nguyên Sơn sau khi đã hành quyết lão Câm và cho quân tát nước ngập tràn rồi đào phá tanh bành căn hầm bí mật sau chùa Huy Văn, vừa dẫn quân đi lùng sục quanh làng thì bị một mũi tên từ đâu đó bắn xuyên tim, chết ngay dưới chân ngựa. Còn phù thủy Trần Văn Phương thì vừa thay phiên dọn chuồng voi, liền bị con voi già giở chứng dẵm nát thây ngay ở cửa chuồng.
Nội quan Tạ Thanh, tức tốc gặp Hoàng hậu Nguyễn Thị Anh bẩm báo :
- Tâu Hoàng hậu, thần đã tuân ý chỉ…Tay phù thủy đã bị tội voi giày… Còn Lê Nguyên Sơn thì…Đội cấm quân đang lùng bắt kẻ đã bắn lén quan vệ úy. Dân chúng đồn ầm lên rằng đồ đảng của Tiệp dư Ngọc Dao đã giết Lê Nguyên Sơn để trả thù cho lão Câm…
Hoàng hậu lặng đi.
 Dẫu đã biết kết cục số phận của Lê Nguyên Sơn, nhưng trái tim tuổi mười tám của người đàn bà xinh đẹp và đầy uy quyền vẫn âm thầm tan nát. Những kỷ niệm như mới hôm qua cứ hiển hiện về. Làm sao quên được chuyến giã từ tuổi thơ, giã từ cái làng quê nghèo Bố Vệ ngày ấy. Không có chàng, sẽ chẳng có kinh thành Thăng Long hôm nay. Không có chàng, không có Hoàng thái tử Bang Cơ bây giờ. Không có chàng…sẽ không có những giây phút hạnh phúc lứa đôi mà một người đàn bà dẫu có thể trở thành Hoàng hậu, quyền bính, vinh hoa tột đỉnh, nhưng vẫn không thể được tận hưởng niềm hoan lạc tột cùng…

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 4 năm 2015

Nguyên khí (tiếp theo)

  NGUYÊN KHÍ

Tiểu thuyết của Hoàng Minh Tường      


 7. HOÀNG TỬ LÊ TƯ THÀNH


                             Mỹ ngọc bất lao cầu thiên giá
                            Y lan chung tự thổ thành phân

                               (Ngọc tốt lo chi tìm giá đắt
                             Lan tươi ắt vẫn tỏa mùi hương) 

                                   (Họa thơ Cúc Pha - Ức Trai thi tập - Nguyễn Trãi)


Công việc dịch thuật và phiên giải “Long thành tạp ký” không giấu được những người thính nhạy, thiện tâm. Một hôm, Đỗ Chí Cao và Ngô Tháp đưa đến giới thiệu với giáo sư Hoàng Nguyên một cựu chiến binh, nhà giáo kiêm nhà thơ, nhà doanh nghiệp.
- Đây là chủ tịch Huỳnh Đạo, nhà s học… - Đỗ Chí Cao nói đại, chẳng cần biết chức danh thật của Huỳnh Đạo là chủ tịch hay chủ nhiệm - Giáo sư chắc đã biết “Câu lạc bộ Những người yêu kính và bảo vệ Nguyễn Trãi - Nguyễn Thị Lộ”?
Giáo sư Hoàng đưa cả hai tay đón người bạn đồng niên:
- Tôi có biết. Câu lạc bộ này có tên gọi tắt là “Nguyễn Trãi Club”. Tôi cũng đang muốn gia nhập để tỏ tấm lòng với tiền nhân. Rất hân hạnh được gặp ông chủ tịch.
Ông Huỳnh Đạo vội xua tay:
- Không dám… Tôi chỉ là chủ nhiệm Câu lạc bộ. Chúng tôi đang có tờ trình Chính phủ cho thành lập “Hội những người yêu kính và bảo vệ Nguyễn Trãi - Nguyễn Thị Lộ”. Nếu được thành lập, việc đầu tiên của Hội sẽ là đề nghị Toà án nhân dân Tối cao cho mở phiên toà, ra một phán quyết phủ định án quyết Lệ Chi Viên năm Nhâm tuất 1442, đòi trắng án cho hai cụ Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ…(1)
Ngô Tháp phù hoạ:
- Tại một hội thảo khoa học, Luật sư Nguyễn Thành Vĩnh đã chính thức nêu đề nghị này với nhà nước,(2) và ông coi đây là phiên toà đặc biệt, phiên toà Lương Tâm, để giải  toả nỗi oan tày trời gần 600 năm…

Ký ức làng Cùa (tiếp theo)



Ký ức làng Cùa
Tiểu thuyết của Đặng Văn Sinh



                              Chương chín
                                           1        
  

Đầu tháng sáu năm Giáp Ngọ, một anh bộ đội quân phục sĩ quan, mũ lưới, súng ngắn bên sườn, vai mang ba lô vào làng Cùa. Anh ta vừa định bước qua cổng thì có hai du kích xách súng chặn lại hỏi:
- Anh là ai? Vào làng có việc gì?
Người sĩ quan gườm gườm nhìn tay du kích lé mắt rồi lấy ra tờ giấy đưa cho anh ta :
- Tôi là Khúc Luận, con trai bà Cả Huê, hiện đang ở trung đoàn...
Một trong hai du kích có cái mũi khoằm, súng lăm lăm trong tay, chỉ cần viên sỹ quan hơi động đậy một chút là anh ta sẵn sàng cho ăn đạn. Tay lé mắt xoay ngược tờ giấy đánh máy chụp con dấu đỏ nhìn một lúc rồi đưa cho người mũi khoằm. Anh này cũng không biết chữ đành ngẩng lên nhìn chằm chằm vào anh bộ đội hỏi :
- Tên gì ?
- Đã bảo là Khúc Luận, có ghi trong giấy ấy. Các anh không đọc được à?
- Câm  mồm! - Người mắt lé quát.
- Anh là con ông Chánh Đàm?
- Thì sao?
- Đi theo chúng tôi.
Lúc ấy trời đã nhá nhem. Khúc Luận cảm thấy làng Cùa có chuyện bất thường định tính nước tháo lui nhưng không kịp nữa rồi. Ba du kích còn khá trẻ chẳng biết ở đâu bất chợt hiện ra tước ngay khẩu súng ngắn, quàng dây thừng trói giật cánh khuỷu dẫn về đình Cả. Chỉ ít phút sau anh ta bị tống vào hậu cung, nơi trước đây khoá Kiệt đã từng giam Lê Bang và bà Cả Huê. Người mũi khoằm khoá cửa xong bước ra sân bảo đám du kích ngồi ngoài sân:
- Sáng mai phải đưa tên phản động họ Khúc ra cho bà con bần cố nông đấu tranh.
- Hắn về từ bao giờ?
- Lúc chiều.
- Đáng đời cho quân địa chủ bóc lột. Chuyến này thì mẹ con nhà nó khó tránh khỏi tử hình .

Thứ Hai, ngày 23 tháng 3 năm 2015

Nguyên khí



   6. ĐÔ GIÁM LƯƠNG ĐĂNG


                          Hoa càng khoe tốt, tốt càng rữa
                          Nước chứa cho đầy, đầy ắt vơi.

                            ( Tự thán 15 - Quốc âm thi tập - Nguyễn Trãi)


Giáo sư Hoàng Nguyên thật tinh đời. Đỗ Chí Cao và Ngô Tháp cũng không  chọn lầm người. Quyển Ngũ, phần chữ Nôm cổ giao cho Bùi La Việt phiên âm và bình chú là quá chí lý.
Khi ông  Cao và ông Thp đến gặp, lại có thư tay của Giáo sư Hoàng Nguyên, chủ trang Website “Thọt bỉ nhân” nhận lời ngay.
- Ai bảo thì tôi còn cân nhắc, chứ thầy Hoàng Nguyên bảo là tôi không thể chối từ - Bùi La Việt nói - Nhưng hai anh phải thư thư cho tôi một thời gian. Tôi đang có một đề tài của Viện phải làm gấp. Tuần này lại có một công ty địa ốc mời đi lễ động thổ.
Cao đưa mắt cho Thấp. Hiểu ý,Thấp vội lấy phong bì trong cặp ra.
Bùi La Việt gạt tay, giọng lạnh như băng:
- Các anh cất phong bì đi. Đây là việc tâm linh. Ngay từ ngày mồng một đầu tháng tôi đã biết hôm nay hai anh đến. Việc này không nên tính bằng tiền. Việt đã nhận lời là sẽ làm hết mình.

Thứ Ba, ngày 17 tháng 3 năm 2015

Ký ức làng Cùa




Ký ức làng Cùa
Tiểu thuyết của Đặng Văn Sinh

Chương tám (Tiếp theo)

Khúc Văn vung vẩy khẩu súng ngắn, hất hàm hỏi:
           - Anh kia, thằng Thạch đâu?
Nhưỡng thoáng thấy lính tráng đầy sân, hoảng lắm nhưng cố trấn tĩnh để giọng bớt run  :
            - Thưa quan lớn, thằng mất dậy ấy bỏ nhà đi từ bốn năm nay không thấy về.
            - Nhà anh nói láo! - Khúc Văn nạt nộ. - Mấy hôm trước, nó cùng đồng bọn cắt cổ ông Lý Lọng treo lên cây đa chợ Đình, chả nhẽ anh lại không biết?
- Dạ tôi cũng có nghe dân làng nói.
- Trói lại! - Khúc Văn ra lệnh cho mấy tên lính dõng. - Nếu không thành thật khai ra thì hãy liệu cái mạng mày.
          - Trăm lạy quan lớn! - Nhưỡng mếu máo. - tôi cũng đã đi lính Bảo an, bị ăn đạn Việt Minh nên chẳng việc gì phải bao che cho chúng.
- Nhưng cu Thạch là em ruột mày. - Khúc Văn quắc mắt gằn giọng.
- Em ruột mà làm Việt Minh tôi cũng báo quan bắt nếu nhìn thấy nó về làng.
- Được…!- Khúc Văn cười nhạt. - Mày nhớ đấy.
Khắp vườn chuối, bờ ao, chỗ nào cũng bị những chiếc thuốn dài, nhọn hoắt xuyên xuống thăm  dò. Gần bụi mây, giáp với nhà Trương Quả, một tên dõng phát hiện ra hầm vì cây thuốn sắt sụt xuống già nửa. Khúc Văn nắm cổ áo cả Nhưỡng lôi sềnh sệch đến bụi mây, bảo:
          - Mày gọi nó ra đi nếu không đừng trách.
          - Đã bảo nhà tôi không có hầm bí mật.
Bọn lính lên đạn rôm rốp. Tiếng cuốc, thuổng, xà beng phầm phập. Chừng năm bẩy phút, một khoảng trống bằng bắp chân lộ ra, sâu hun hút. Một gã kêu lên:
- Hầm đây rồi…

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 3 năm 2015

Sếp Nhật



SẾP NHẬT

Công ty tôi vừa có một tên người Nhật sang làm dự án trong khoảng 3 tháng, và tôi được giao nhiệm vụ lái xe cho hắn. Lâu nay toàn lái xe cho các sếp Việt Nam, giờ lần đầu tiên được lái cho sếp Nhật nên tôi thấy hứng thú lắm! Tôi tức tốc ra vỉa hè mua quyển sách “Tự học tiếng Nhật cấp tốc” về để nghiên cứu. “Mình lái xe cho sếp Nhật thì cũng phải biết vài ba câu giao tiếp tiếng Nhật chứ!”. Từ khi mua sách về, tôi nghiên cứu và tự học rất miệt mài, gần như không lúc nào tôi rời quyển sách (chỉ trừ lúc ăn cơm, lúc tắm, lúc ngủ, lúc xem tivi, lúc đi chơi và đi làm). Bởi thế, hôm gặp sếp Nhật tôi tự tin lắm, chủ động bắt tay rất thân thiện và chào hỏi cực kỳ trôi chảy bằng tiếng Nhật:
– Mi đua ku ra, ta xoa ku mi!
Có vẻ như tên Nhật đó không hiểu tôi nói gì thì phải, hắn lắc đầu ngơ ngác rồi hỏi lại:
– Xoa ku ta chi? Ngu chi cho xoa, xa ku ta ra, xoa ku mi đi!