Nhãn

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2018

TIẾNG GUITAR VÀ LỜI NGUYỆN CẦU TRONG BUỔI GẶP MẶT...CUỐI TUẦN


Từ trái qua phải: Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh, nhà báo Kim Dung, nhà văn Nguyễn Bắc Sơn, nhà phê bình văn học Lại Nguyên Ân, nhà thơ Hoàng Hưng, nhà thơ Lê Hoài Nguyên, dịch giả Dương Tường


Trưa ngày 01 tháng 4, thời tiết Hà Nội đẹp, nắng vàng hoe và dòng xe lưu chuyển trên các đường phố vơi hẳn đi. Ngày CÁ THÁNG TƯ có khác. Về chuyện này dân ta cũng học theo luật chơi của cộng đồng thế giới, tận dụng từng phút giây hiếm hoi để..."chém gió". Nhưng hãy coi chừng, rất có thể bạn sẽ bị khép vào tội "tung tin bịa đặt gây ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh chính trị hay trật tự xã hội "theo Khoản X, Điều Y của Bộ Luật Hình sự, rồi vào nhà đã bóc lịch như bỡn...

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2018

LỄ HỘI THỜI MẠT PHÁP





Đặng Văn Sinh


Đến Trần ngày khai hội
Hàng vạn khách thập phương
Cùng "xung phong" cướp ấn
Dữ dội như chiến trường.

Tranh nhau lá ấn rởm
Trong nghi ngút khói hương
Bươu đâu rồi mẻ trán
Phải đưa vào nhà thương.

Thứ Bảy, 30 tháng 12, 2017

DIỄM XƯA...




 Truyện ngắn

Đêm cuối thu. Nguyệt ngồi một mình trong phòng trực Bệnh viện Đa khoa dưới ánh sáng dìu dịu của ngọn đèn treo cao trên tường có chiếc chao màu xanh nước biển. Trời se lạnh. Ngọn heo may đầu mùa làm đung đưa những chùm hoa sữa tỏa mùi hăng hắc khiến những ai hay dị ứng với sự thay đổi thời tiết khó chịu.
Giờ này không phải phiên của Nguyệt. Chị trực thay Ngân. Cô này chỉ kém Nguyệt vài ba tuổi nhưng đường tình duyên lận đận, tìm mãi vẫn chưa chọn được ý trung nhân, nên rất cần được "giao lưu" tình cảm. Chị cũng mới biết, cô bạn cùng khoa này vừa kiếm được một anh chàng bên Viện Công nghệ Thông tin. Tay này chuyên môn giỏi, đã thiết kế được những phần mềm rất tiện ích cho ngành y dược nhưng vẫn chịu cảnh phòng không, chẳng hiểu do quá kén  hay là số trời bắt phải lận đận. Chiều nay, thứ 5, vừa hết giờ Ngân đã khoác túi nhẩy chân sáo như một cô bé còn học phổ thông, hôn đến chụt một cái vào má Nguyệt rồi giơ ba ngón tay lên làm hiệu tạm biệt bye! bye!

Thứ Sáu, 29 tháng 12, 2017

BA KẾ SÁCH CỦA PHƯỢNG SỒ TIÊN SINH CHO ĐẠI HỌC ĐỊA PHƯƠNG




Đặng Văn Sinh
Cổng trường Đại học này mang đậm tư duy của một anh thợ hàn

Ở Việt Nam hiện nay có một hiện tượng lạ mà không quốc gia nào trên thế giới sánh được. Đó là rất nhiều sinh viên tốt nghiệp đại học phải giấu bằng cấp tìm đến các công ty xin việc, mong kiếm một tháng đôi ba triệu để đỡ phải ăn bám bố mẹ.     Chỉ riêng năm 2017, trang báo điện tử Vietnamnet đưa tin*, có thêm 200.000 sinh viên ra trường không kiếm được việc làm. VTC1, trong bản tin tối ngày 26 tháng 12 thông báo là 244.000. Vậy con số tồn dư từ hàng chục năm trước là bao nhiêu? Có vẻ như đấy cũng là "bí mật quốc gia" mà người ta chỉ có thể phỏng đoán là không ít hơn 750.000 nhân mạng. Thế nhưng thị trường lao động vẫn thiếu trầm trọng nguồn nhân lực được đào tạo chất lượng cao. Hiện tượng thừa thầy thiếu thợ đang là vấn nạn của đất nước. Vậy nguyên nhân vì sao?  Câu trả lời rất đơn giản. Đó là chất lượng đào tạo. Mà một trong những nguyên nhân dẫn đến hệ luỵ này là bởi phong trào ĐẠI HỌC HOÁ toàn quốc.